Ngọn lửa thiêng giúp các phong trào

biểu tình đang tiếp diễn!

 

Mọi năm, vào những ngày cuối năm, tôi thường viết một bài…tản mạn  cuối năm. Thông thường, tôi nói lên cảm tưởng về ngày cuối năm, lời văn có vẻ "sách động" mang nhiều ý nghĩa kêu gọi đấu tranh, mang lại tự do, nhân quyền cho Việt Nam; hoặc nói lên những bất công của chế độ hiện hành, những thông tin về ô nhiễm môi trường và trách nhiệm của cường quyền.

Nhưng năm nay, chỉ còn vài ngày nữa là đến Giao thừa Năm Bính Thân. Ngồi thừ người trên bàn viết, người tôi chùng lại…nghĩ miên man.

Nhưng tại sao lòng tôi chùng lại trong những ngày cuối năm nầy? Tôi đã làm gì cho quê hương, dân tộc suốt hơn 40 năm nay? Tôi đã làm gì khi thấy bà con bên nhà chịu ngàn nỗi đắng cay dưới sự cai trị sắt thép của cường quyền hơn 40 năm qua?

Xin tự hỏi và hỏi các bạn trẻ trong và ngoài nước đã làm gì cho tiến trình mang lại tự do và dân chủ cho Việt Nam chưa?

Trước tình trạng kinh tế hầu như kiệt quệ và đang đi vào ngõ cụt vì cả nợ công và tư đã vượt qua khả năng trả nợ của đảng cầm quyền, cho dù là chỉ trả tiền lời mà thôi.

Về chính trị, trong suốt gần một năm qua, nội bộ đảng Cộng sản đang đấm đá nhau để tranh dành quyền lực trong kỳ Đại hội Đảng XII, hoàn toàn không đề ra một phương hướng phát triển hay giải quyết những vấn đề cốt lõi của xã hội.

Đất Nước hoàn toàn bị tê liệt trong cuộc đấm đá nầy…

Tuổi trẻ trong và ngoài nước chiếm tỷ lệ 2/3 dân số,

-        chẳng lẽ nào làm ngơ trước những chuyện xảy ra cho Đất Nước?

-       chẳng lẽ nào chịu khuất phục trước cường quyền đảng trị hay sao?

-       Và có bao giờ Tuổi Trẻ Việt Nam hỏi câu hỏi tại sao chế độ vẫn còn tồn tại hơn 40 năm qua?

Và trước cơn dầu sôi lửa bỏng trên, hiện tại chúng ta chỉ thấy…rãi rác vài tiếng nói vẫn còn trong não trạng "xin cho" của một số nhỏ "những nhà cách mạng lão thành" yêu cầu, xin Đảng …thế nầy thế nọ! Họ đem tấm nhãn cách mạnh với 40, 50, 60 tuổi đảng để làm "tấm khiêng" cho các "lá thư, quyết nghị "xin Đảng" và không bị công an đàn áp.

Hơn lúc nào hết, đảng CS Bắc Việt chỉ coi trọng quyền lực và đã đi ngược lại quyền lợi tối thượng của dân tộc; mà hiện tại, Tuổi Trẻ Việt Nam như thanh niên, học sinh, sinh viên, dân oan, lao động, công nhân, đồng bào, vẫn đang tiếp tục trong …đơn lẽ …để đòi tự do, dân chủ, nhân quyền! 

 

Vì vậy;

  • Các "lão thành cách mạng" cần mở mắt ra, đừng sợ sổ hưu bị cướp giật, cần đứng chung với Tuổi Trẻ Việt Nam đứng ra làm lịch sử;
  • Tuổi Trẻ Việt Nam với tinh thần Quang Trung năm xưa hãy nắm lấy Gươm thiêng dân tộc đứng lên dẹp tan cơ chế chuyên chính vô sản của cộng sản Bắc Việt.

Giờ lịch sử đã điểm!

Lưởi gươm thiêng sông núi đã rút ra!

Tuổi Trẻ Việt Nam hãy nắm lấy và thực hiện những Ước Mơ Lạc Hồng!

 

Mai Thanh Truyết

Đệ nhứt Phó CT Đại Việt.

Giao thừa năm Bính Thân, 2016

___________________________________________________

Mai Thanh Truyết

http://maithanhtruyet.blogspot.com/


 "A nation that destroys its soils destroys itself.

Forests are the lungs of our land, purifying the air

and giving fresh strength to our people." Franklin D. Roosevelt

 

 "Every Generation needs a New Revolution". - Thomas Jefferson-

 

Gởi TS link buổi hội luận chiều nay được post trên web của đài. Cũng xin gởi TS file này theo dạng mp3 ở bên dưới. Cám ơn TS nhiều.
Đoàn Trọng Hiếu

___________________________________________________

Mai Thanh Truyết

http://maithanhtruyet.blogspot.com/


 "A nation that destroys its soils destroys itself.

Forests are the lungs of our land, purifying the air

and giving fresh strength to our people." Franklin D. Roosevelt

 

 "Every Generation needs a New Revolution". - Thomas Jefferson-

 

Thượng đỉnh COP21 – Rồi sao nữa?

Phần II – Những lời hứa và khả năng thực hiện

 

 

Năng lượng tái tạo (renewable energy) là những phương sách được thảo luận nhiều trong suốt Thượng đỉnh Paris COP21. Các loại năng lượng nầy gồm:

 

·         Năng lượng Thủy điện có được do dòng chảy của nước qua một turbine, và được biến đổi thành điện năng. Loại năng lượng nầy trong 10 năm trở lại đây không được khuyến khích vì, dù không phát thải thán khi nhưng về lâu về dài sẽ làm đão lộn hệ sinh thái của vùng và mức thiệt hại vật chất và môi trường sẽ cao hơn nguồn điện năng nhận được;

·         Năng lượng Địa nhiệt (Geothermal energy) là sức nóng từ lòng trái đất. Nguồn năng lượng nầy gồm vùng đất cạn (shallow ground) đến nước nóng hoặc đá nóng ở phía dưới mặt đất khoảng vài dặm; hay hơn nữa ở tận sâu đạt đến nhiệt độ thật cao làm đá "chảy ra" gọi là magma. Loại năng lượng nầy được dùng để sưởi ấm hay biến thành điện năng;

·         Năng lượng Gió gồm những cánh quạt xoay do nguồn gió và biến nguồn nầy quay các rotors của turbine và tạo ra điện;

·         Năng lượng Sinh học (Bioenergy) gồm các nguồn sinh thực vật như gổ, cây mía, hay mỡ bò, v.v… để tạo ra hơi nóng hay điện, hoặc tạo ra nguồn năng lượng cho các phương tiện vận chuyển;

·         Năng lượng Mặt trời gồm các cell voltaic chuyển tải ánh sáng mặt trời và biến thành điện năng;

·         Năng lượng Thủy triều dựa trên sự thay đổi thủy triều hay sóng nước (waves) làm xoay chuyển các rotors của các turbine và tạo ra điện;

·         Năng lượng Sinh khối (Biomass energy): Xuyên qua hiện tượng quang hợp (photosynthesis), diệp lục tố (chlorophyll) trong cây tiếp nhận năng lượng từ mặt trời chuyển đổi CO2 trong không khí và nước dưới đất thành carbohydrate trong cây. Và khi đốt cây để cho ra sức nóng hay điện, sẽ lại phóng thích lại khí carbonic và nước. Do đó, năng lượng nầy tuy được gọi là năng lượng tái tạo, nhưng vẫn phóng thích ra CO2.

 

Trong số 187 quốc gia đã nộp bản kết ước, hứa hẹn sẽ hạn chế việc phát thải khí nhà kính, cũng như thực hiện thỏa thuận "Khí hậu Xanh" và kết quả đầu tiên sẽ được thông báo vào năm 2020. Sau đây là liệt kê một số "lời hứa" tiêu biểu:

 

1 - Lời hứa của Mỹ

 

Hoa Kỳ năm 2014 đã có một bước tiến quan trọng khi ấn định mục tiêu giảm khí thải gây hiệu ứng nhà kính từ nay đến sau năm 2020.

Washington cam kết cho đến năm 2025 sẽ giảm 26% đến 28% so với năm 2005.

Với vị trí của một quốc gia phát thải khí carbonic vào bầu khí quyển thứ hai của thế giới, TT Obama nhấn mạnh đến các biện pháp mới hoặc đã có, hứa «sẽ đưa thế giới đến một hiệp ước toàn cầu về khí hậu». Điều cần nhấn mạnh là, Hoa Kỳ phát thải khoảng 7 tỷ tấn CO2 trong năm 2014, và sản xuất khoảng 19% sản phẩm toàn cầu. 

Sơ đồdưới đây cho chúng ta thấy tỷ lệ các loại năng lượng tái tạo năm 2012 ở Hoa Kỳ.

Năm 2011, năng lượng tái tạo sản xuất tại Hoa Kỳ chiếm 11,7% trên tổng số năng lượng toàn quốc (2,245 quadrilloin BTU) qua mặt năng lượng hạt nhân (2,125 quadrillon BTU).

Nhưng vào năm 2014, tỷ lệ nầy giảm xuống còn 11,4%.

Vì sao?

Mặt dù năng lượng mặt trời tăng nhanh, nhưng nguồn thủy điện, chiếm 60,2% nguồn năng lượng tái tạo vào năm 2010  nhưng lại giảm vì ảnh hưởng tai hại của nguồn năng lượng nầy lên môi trường và hệ sinh thái trong vùng

Tuy vậy, Hoa Kỳ vẫn lạc quan khi hành pháp Obama tuyên bố qua ước tính của Phòng thí nghiệm Năng lượng Tái tạo Quốc gia (Department of Energy's National Renewable Energy Laboratory – NREL) thuộc Bộ Năng lượng, rằng nước nầy sẽ đạt được tỷ lệ 50% trong việc xử dụng năng lượng tái tạo cho đến năm 2050.   Cũng như Hoa Kỳ sẽ tập trung vào việc phát triển mạnh các loại năng lượng tái tạo chánh yếu như: - Năng lượng Gió – Năng lượng Mặt trời – Năng lượng Sinh học – Năng lượng Địa nhiệt – và Năng lượng Thủy điện.

 

2 - Lời hứa của Canada-Vancouver-Thi đua zero carbon


Châm ngôn của Canada là giảm mạnh việc tiêu thụ năng lượng hóa thạch, và đây là mục tiêu chung của tất cả các Thị trưởng của các tỉnh bang tham gia vào nỗ lực tập thể này.

 

Mục tiêu của việc nầy là thi đua "Zero Carbon".

 

Thị trưởng Vancouver Gregor Robertson chia sẻ:"Các nhà ở của chúng tôi được xây dựng theo các tiêu chuẩn sinh thái nghiêm ngặt nhất trên toàn Bắc Mỹ. Chúng tôi muốn giảm được lượng khí thải carbonic đến 80% trước 2050. Bắt đầu từ năm 2050, chúng tôi sẽ chỉ sử dụng năng lượng tái tạo… Chính trong lĩnh vực phát triển bền vững mà chúng tôi tạo được nhiều công ăn việc làm nhất. Nhờ vậy, chúng tôi có được tốc độ phát triển kinh tế nhanh nhất trong các đô thị Canada" (theo l'Observateur, của OCDE, tháng 11/2015).

 

Để thực hiện kết ước trên, các nhà quy hoạch chú trọng đến nhiều lãnh vực như, từ quy hoạch đô thị, đến giao thông vận tải, hay sử dụng năng lượng tái tạo. Cũng cần nên biết, hiện nay, tại Vancouver, riêng về giao thông, gần 50% việc đi lại được thực hiện không cần xe hơi mà bằng những phương tiện công cộng. 

 

3 - Lời hứa của New Zealand

 

Riêng cho New Zealand, nguồn năng lượng táo tạo cho xứ nầy chiếm 38% tổng số năng lượng dùng cho toàn quốc, phần lớn dùng cho điện năng để thắp sáng.

 

New Zealand hứa sẽ hạn chế phát thải 30% so với định mức của năm 2005 vào năm 2030. Điều nầy không bắt buột phải tăng việc phát triển năng lượng tái tạo mà còn là tăng việc "trồng rừng" để hấp thụ khí carbonic cũng như việc "thu mua thán khí" từ những quốc gia ít phát thải khí carbonic trong quá trình phát triển. (Chương trình nầy nằm trong việc thỏa thuận mua bán dưới danh nghĩa "international carbon credit" mà Thượng đỉnh COP21 cho phép. Việc nầy đã bị nhiều quốc gia phản đối, nhứt là những quốc gia chậm phát triển).

 

New Zealand sẽ đặt trọng tâm vào việc phát triển Năng lượng Gió để thay thế năng lượng hóa thạch, và năng lượng Địa nhiệt sẽ thay thế lượng khí đốt dùng hiện nay.

 

4 - Lời hứa của Ấn Độ

Là một quốc gia phát khí carbonic đứng hàng thứ tư trên thế giới với 2,75 tỷ tấn thán khí cho năm 2014, chiếm 6% lượng phát thải toàn cầu, Ấn Độ vừa cam kết giảm bớt lượng thải khí CO2phát triển năng lượng tái tạo, góp phần cải thiện môi trường.

Ngày 01/10/2015, Ấn Độ trình lên LHQ một bản báo cáo với nội dung cam kết đẩy mạnh vai trò của các loại năng lượng tái tạo và giảm bớt lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính. Mặc dù không đi sâu vào chi tiết, nhưng New Delhi hứa từ nay cho đến năm 2030 Ấn Độ sẽ cố gắng giảm 35 % lượng khí thải carbonic so mức phát thải vào năm 2005. Ngoài ra New Delhi cũng kết ước phát triển năng lượng tái tạo để trong 15 năm nữa, năng lượng sạch bảo đảm đến 40% nhu cầu tiêu thụ của quốc gia Nam Á này. Tỷ lệ năng lượng tái tạo trên được sử dụng tại Ấn Độ hiện nay chỉ là 12 % theo thẩm định của tổ chức bảo vệ môi trường Greenpeace.

Tuy nhiên để đạt được mục tiêu nâng tỷ lệ năng lượng sạch đang từ 12% lên thành 40% Ấn Độ cần được quốc tế hỗ trợ cả về phương diện tài chính lẫn công nghệ. Tuy "hứa" như trên đây, nhưng Ấn Độ vẫn trách các quốc gia đã phát triển như sau:"Ấn Độ biện minh cho quan điểm của mình và đòi được quyền phát triển. Theo báo Le Monde,Pháp, Ấn Độ trước hết muốn bảo vệ quyền lợi riêng của quốc gia mình là:"Ở một đất nước mà hàng trăm triệu hộ gia đình chưa có nhà vệ sinh, không có đủ điện nước để sinh hoạt, thì việc chống biến đổi khí hậu vẫn là một điều gì đó còn trừu tượng xa vời, một thứ xa xỉ phẩm mà người nghèo chưa dám nghĩ tới. Các nhà phân tích đan cử một thí dụ điển hình cho sự tương phản giữa các quốc gia ở Bắc và Nam bán cầu:"người giàu muốn đóng tiền bảo hiểm nhà cửa, trong khi người nghèo bữa ăn chưa no, tiền đâu mà tính đến chuyện mua nhà".

Vì thế cho nên, để đạt được mục tiêu, hội nghị COP21, cần phải giải quyết trước hết một vấn đề:"các nước giàu chịu chi bao nhiêu tiền và trong bao lâu, để khuyến khích giúp đỡ các nước nghèo (hay các quốc gia đang phát triển) nỗ lực chống biến đổi khí hậu. Hiện tại vẫn có hơn 300 triệu dân Ấn Độ không có điện và quốc gia đông dân này thường xuyên bị mất điện. (Ngân hàng Thế giới (World Bank) đã cho Ấn Độ vay với lãi suất nhẹ 1,5 Tỷ US$ trong khoảng thời gian 2015 – 2019 để xây dựng các hệ thống "nhà vệ sinh" cho dân chúng. Hiện tại có 3/5 dân chúng sống ở nông thôn đi làm vệ sinh ngoài đồng và 1/10 tỷ lệ tử vong của xứ nầy là do tình trạng vệ sinh kém).

5 – Lời hứa của Uc Châu - Australia

TỶ lệ các loại năng lượng táo tạo ở Úc vào năm 2010 như sau:

Năm 2006, tổng số năng lượng tái tạo ở Úc chiếm 4%. Nhưng đến năm 2012, tỷ lệ trên đã tăng lên 13,14% trên tổng lượng điện năng dùng cho cả nước. Thật quả là một tiến bộ vượt bực chỉ trong vòng 6 năm mà thôi. Trong số đó, thủy điệnchiếm 57,8%, năng lượng Gió, 26%, năng lượng Sinh hóa, 8,1%, năng lượng Mặt trời, 8%, năng lượng Địa nhiệt 0,002% và năng lượng Thủy triều 0,001%.

Ở quốc gia nầy, đây là một chính sách quốc gia nhằm đáp ứng sự thay đổi khí hậu toàn cầu. Chính nhờ vậy mà sự thay đổi nhanh chóng nầy có hy vọng đạt được chỉ tiêu của COP21 vào năm 2020 cho quốc gia nầy.

6 – Lời hứa của Nhật Bản

Nhựt Bản hứa là sẽ tăng cường việc xây dựng cơ sở cho các loại năng lượng tái tạo lên đến 22 hoặc 24% so với tổng lượng năng lượng dùng cho cả nước vào năm 2030. Chỉ trong khoảng thời gian từ năm 1970 đến 2012, tỷ lệ năng lượng tái tạo xử dụng toàn quốc Nhựt giảm từ 25% xuống còn 10% chỉ vì chính sách "Feed-in tariff" của chánh phủ làm cho những nhà đầu tư không thích thú trong việc xây dựng năng lượng tái tạo nữa.

Chúng ta chờ xem những thay đổi của Nhựt Bản trong Thỏa thuận COP21 lần nầy.

Thay lời kết

 

Qua những ghi nhận về cung cách hành xử của một số quốc gia kể trên trong việc thì hành các thỏa thuận ký kết trong ngày cuối cùng của Thượng COP21, người viết có vài suy nghĩ chia sẻ trong phần cuối của bài viết như sau:

 

Theo Cơ quan Năng lượng Quốc tế (International Energy Agency-IEA), hiệu ứng khí nhà kính toàn cầu hầu như không thay đổi trong vài năm trở lại đây. Kết luận nầy cho thấy tổng lượng khí do con người phát thải vào bầu khí quyển năm 2014 vẫn tương đương trong năm 2013. Và đặc biệt, năm 2015, hiệu ứng trên có phẩn giảm nhẹ so với 2014.

Điều nầy có thể kết luận là do việc Âu Châu khai triển năng lượng Gió và Mặt trời rất nhiều trong năm nay, cũng như Trung Cộng cũng tăng trưởng nhiều trong hai lãnh vực nầy.

 

Thử tiên đoán một số viễn tượng có thể xảy ra trong vài năm tới như:

 

·         Trung Cộng có thể bớt xử dụng than đá làm năng lượng, nhưng vì người dân sẽ "giàu" hơn, do đó phát thải khí carbonic nhiều hơn do việc có nhiều xe di chuyển và nhu cầu cho mức sống cao hơn trước.

·         Ấn Độ, một quốc gia đang phát triển tiếp tục xử dụng năng lượng hóa thạch để phát triển như tiên liệu của Nhóm thinktank Bjorn Lomborg, Copenhagen.

·         Cũng như Brazil tiếp tục giải quyết vấn đề thay đổi khí hậu toàn cầu theo quan niệm và tình trạng kinh tế của chính quốc, nghĩa là "bất chấp" "thỏa thuận lịch sử COP21".

 

Trên đây là ba quốc gia phản đối, không tham gia vào danh sách 100 nước chấp thuận thực thi kết ước của Thỏa thuận COP21.

 

Chuyện gì sẽ xảy ra trong lúc các nước giàu tiếp tục hạn chế sự phát thải thán khí bằng công nghệ sạch và các quốc gia nghèo khác tiếp tục "hứa" để mà hứa?

 

Rỏ ràng là năng lượng thay thế là cần thiết để giảm hiệu ứng nhà kính. Nhưng đầu tư vào việc nầy cần một ngân khoản lớn, đôi khi vượt khỏi khả năng của chánh phủ và tư nhân, cũng như một số yếu tố kinh tế trong xã hội cần phải nghiên cứu thêm nữa…có thể ảnh hưởng lên sự phát triển quốc gia.

 

Chính vì vậy, một gợi ý khác là con người cần phải động não nhiều hơn để truy tìm một phương hướng mới hầu giải quyết nhiều vấn đề là:

 

·         Làm cách nào để sống được trong một bầu trời có lượng khí nhà kính cao?

·         Làm cách nào để phát triển nông phẩm trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt như hạn hán hay ẩm ướt, nóng bức hay lạnh lẽo?

·         Làm cách nào để bảo vệ nguồn protein trong thiên nhiên như gia súc trên đất, trong không khí, và thủy sản trong nước trong các điều kiện trên?

 

Nghĩ và giải quyết từng phần những điều trên đây có thể làm cho thế giới đở phải tốn nhiều nhân lực, tài lực, và thời gian tranh cãi để đưa đến một quyết định trong đó, có rất nhiều thành viên không muốn tuân thủ như kinh nghiệm của Nghị định thư Kyoto năm 1997.

 

Hy vọng, "Thỏa thuận lịch sử COP21" sẽ đưa các quốc gia trên thế giới đạt được nhiều đồng thuận và "tôn trọng" lời hứa của mình hơn trong tương lai…

 

Mai Thanh Truyết

VAST- 12/2015

___________________________________________________

Mai Thanh Truyết

http://maithanhtruyet.blogspot.com/


 "A nation that destroys its soils destroys itself.

Forests are the lungs of our land, purifying the air

and giving fresh strength to our people." Franklin D. Roosevelt

 

 "Every Generation needs a New Revolution". - Thomas Jefferson-

 

Thượng đỉnh COP21 – Rồi sao nữa?

Phần I - Có thực sự là "Thỏa Thuận Lịch Sử" chăng?"

 

  

 Đại diện của 187 quốc gia tham dự Hội nghị Thượng đỉnh về Khí hậu ở Paris đã đạt được một "thỏa thuận lịch sử" nhằm ngăn chặn tình trạng hâm nóng toàn cầu. Ngoại trưởng Pháp Laurent Fabius tuyên bố đã đạt được "thỏa thuận bước ngoặt", kết thúc một năm được coi là nóng nhất trong lịch sử cũng như chấm dứt 4 năm thương thảo cam go với sự dẫn đầu của Liên Hiệp Quốc sau khi hầu hết những kết ước quy định trong Nghị định thư Kyoto không được tuân thủ.

 

Theo ước tính của IPCC, từ nay cho đến năm 2038, toàn cầu chỉ có thể phát thải tối đa 1.000 tỷ tấn khí Carbonic vào khí quyển mà thôi. Trong quá khứ 140 năm về trước, có 1.900 tỷ tấn COđã bao phủ bầu khí quyển của chúng ta rồi, căn cứ vào nghiên cứu của Khoa Vật lý, Đại học Oxford, Anh.

 

Thỏa thuận được coi là mang tính bước ngoặt đầu tiên về khí hậu toàn cầu đã ràng buộc cả quốc gia giàu có lẫn nghèo khó phải cam kết hạn chế sự phát thải khí CO2 nguyên nhân của sự hâm nóng toàn cầu cũng như đặt ra một mục tiêu dài hạn về việc phải xóa bỏ khí nhà kính (greenhouse effect) do con người gây ra trong thế kỷ này.

 

Ngoài ra, thỏa thuận cũng khuyến khích các nước tăng cường các nỗ lực tự nguyện ở trong nước nhằm ngăn chặn khí thải cũng như cung cấp thêm hàng tỷ Mỹ kim để giúp các nước nghèo tiến tới một nền kinh tế phát triển thân thiện với môi trường hơn.

 

Ông Fabius gọi thỏa thuận là một "bước chuyển lịch sử" trong nỗ lực ngăn chặn các hệ quả có thể gây ra thảm kịch từ việc tăng nhiệt độ nhanh của trái đất.

 

Tính đến ngày cuối cùng của Thượng đỉnh (12/12), hiện có 187 quốc gia đã đệ trình các kế hoạch chi tiết của nước mình về những biện pháp nhằm khống chế việc phát thải khí nhà kính, được coi là trọng tâm của thỏa thuận đạt được ở Paris.

 

Ông cũng cho biết văn kiện này sẽ có tính chất ràng buộc pháp lý và qui định những cuộc duyệt xét 5 năm một lần đối với các kế hoạch quốc gia nhằm ngăn chặn tình trạng tăng nhiệt toàn cầu. Mức duyệt xét lần đầu tiên sẽ là năm 2020.

 

Nghi vấn trong "cam kết có tính chất ràng buộc pháp lý"

 

Cản ngại thứ nhất là tính toán chính trị, mỗi quốc gia vì quyền lợi của riêng mình có thể đưa ra cam kết, nhưng chưa chắc gì có quyết tâm thực hiện.

 

Trở ngại thứ hai là kinh tế, các quốc gia đang phát triển có chấp nhận thay đổi mô hình phát triển hay chăng? Một khi đã cam kết chống biến đổi khí hậu cũng có nghĩa là phải đầu tư công nghệ mới để thay đổi công nghệ sản xuất "sạch"ít phóng thích khí thải nhà kính, hoặc phải chịu chịu giảm tỷ lệ tăng trưởng. Cả hai phương cách đều làm giảm sự tăng trưởng cho chính quốc.

 

Khó khăn thứ ba là tài chính: Liệu các nước giàu ở Bắc bán cầu có chịu đóng góp mỗi năm 100 tỷ đô la vào Quỹ Khí hậu Xanh để giúp các nước nghèo ở Nam bán cầu chống biến đổi khí hậu hay không? Và đây là câu hỏi đã có đáp số qua kết quả tiêu cực của "tính chất ràng buộc pháp lý" ở Nghị định thư Kyoto vào năm 2012.

 

Theo ông Ahmed Djoghlaf, giới chức cao cấp về môi trường của Liên Hiệp Quốc,  chuẩn bị cho dự thảo COP21:"Các đô thị chỉ chiếm 2% diện tích Trái đất, nhưng lại tiêu thụ đến 70% tài nguyên Trái đất và đồng thời thải ra 70% lượng khí gây hiệu ứng nhà kính, các đô thị phải chịu trách nhiệm đầu tiên trong việc giảm khí thải".

 

Ông Jean-François Juillard, đại diện của tổ chức bảo vệ môi trường Greenpeace Pháp, nhận xét:"Trong khi các nhà thương thuyết của Liên Hiệp Quốc vẫn còn chưa rõ về hướng đi, về mục tiêu, về thoả thuận Paris, thì việc các lãnh đạo chính trị khác sẵn sàng cho sự thay đổi này và tự nhận lấy vai trò dẫn dắt, là một điều tốt".

 

Chúng ta thấy rõ ràng là các quốc gia chậm phát triển phải đối mặt với nguy cơ và hậu quả của sự thay đổi khí hậu vì họ không có khả năng và tiến bộ trong công nghệ để hạn chế sự phát thải của khí nhà kính trong khi phát triển. Đặc biệt hơn nữa, họ cũng không có đủ hạ tầng cơ sở để đáp ứng với điều kiện khí hậu khắc nghiệt. Trong hoàn cảnh đó, Trung Cộng, một quốc gia đã được miễn nhiễm trong giai đoạn NĐT Kyoto vì được xem như là một quốc gia "đang phát triển"; ngày hôm nay, sau 20 năm phát triển vượt bực, phải có trách nhiệm đóng góp vào Quỹ Khí hậu Xanh (TC đã hứa giúp 3 Tỷ vào tháng 9/2015) hầu giúp các nước nghèo trong cuộc chiến chống lại sự hâm nóng toàn cầu.

 

Vì vậy, để áp dụng "tính ràng buộc", cần phải có những biện pháp cứng rắn hơn nữa để ép các quốc gia đã phát triển đóng góp vào Quỹ Xanh hầu đạt được mục tiêu 100 Tỷ hàng năm cho toàn cầu từ đây cho đến 2020.

 

Giờ đây, các cuộc thương lượng sẽ tập trung vào những điểm khó nhất và mang tính chính trị nhất, như nhận định của báo Les Echos, Pháp. Chính vì vậy mà bản dự thảo đã bị rút ngắn từ 43 trang còn 29 trang mà thôi, và chỉ còn lại 30 điểm thỏa thuận thay vì 140 kết ước như lúc ban đầu.

 

Do đó, có thể kết luận, đó là "Một dự thảo vẫn còn do dự giữa tham vọng và đồng thuận lỏng lẻo". Nói là đã được rút ngắn, nhưng vẫn còn quá nhiều điểm bất đồng trong sự đồng thuận các cam kết trong COP21 này.

 
"Ràng buộc" là cần thiết

 

Trước nguy cơ trái đất bị hâm nóng với tốc độ ngày càng nhanh chóng, cộng đồng quốc tế ngày càng thống nhất trước mục tiêu giới hạn và tiến đến giảm mạnh lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính, do các hoạt động của con người gây ra. Thượng đỉnh COP21 được coi là một thời điểm đặc biệt quan trọng, khi 196 quốc gia đứng trước áp lực phải tìm được một tiếng nói chung, với kết quả mong đợi là một thỏa thuận mang tính ràng buộc.

 
Vấn đề ràng buộc hay không ràng buộc liên quan đến cùng một lúc với các
lãnh vực pháp lý, đạo lý, cũng như chính trị. Đàm phán tại COP21 là một thực tế hết sức phức tạp bởi sự tham gia của toàn thể cộng đồng quốc tế, một thỏa thuận cuối cùng đòi hỏi phải được sự nhất trí của 100% thành viên, trong khi đó, lập trường của các quốc gia nhiều khi hết sức khác biệt, thậm chí đối kháng trên nhiều điểm, nhất là giữa các nhóm quốc gia dễ bị tổn thương nhất, với một số cường quốc công nghiệp, hay quốc gia xuất khẩu dầu mỏ, chưa kể đến lập trường đặc biệt của những nước đang trỗi dậy như Trung Quốc, Ấn Độ. Brazil.  

 

Tính minh bạch trong ràng buộc

 

Theo ông Pierre Cannet, phụ trách chương trình Khí hậu và năng lượng của chi nhánh Pháp của Quỹ Thiên nhiên Thế giới WWF. Trong cuộc tọa đàm nói trên, ông cho biết tính ràng buộc của Thỏa thuận COP21 sẽ không phải là duy nhất, các bên tham gia có khả năng tìm được đồng thuận ở các mức độ ràng buộc khác nhau, từ thấp đến cao. Điều ông nhấn mạnh là khía cạnh kiểm tra thực hiện các cam kết quốc gia cũng như tính minh bạch trong việc thực thi Thỏa thuận, điều sau cùng đã bị loại trừ trong 140 kết ước trong dự thảo lúc ban đầu.

 
Theo ông: "Hiện tại, các hứa hẹn được các quốc gia đưa ra đang còn ở tình trạng mong muốn. Chúng ta đã có một loạt đề nghị cam kết đóng góp của các nước, bây giờ là lúc các cam kết này phải được đưa
vào thỏa thuận, và quá trình thực hiện phải được kiểm tra. Thực chất của việc này là các dữ liệu, thu thập dữ liệu, phân tích dữ liệu và thẩm định chúng. Hiện tại, các đàm phán về vấn đề minh bạch nhấn mạnh đến công đoạn thẩm định đã dẫn đến một số mâu thuẫn căng thẳng, liên quan đến một vấn đề nhạy cảm".

 
Về điểm này, dân biểu Jean-Marc Germain nhận định:"Minh bạch có nghĩa là phải có một tổ chức quốc tế phụ trách việc đo lường, thẩm định lượng khí thải CO2, dựa trên các phương tiện của một quốc gia, nhưng đồng thời cả với các phương tiện riêng. Hiện tại, các số liệu, đo lường do tự mỗi nước thực hiện. Có thể thấy, nếu việc này chỉ do mỗi nước thực hiện, thì chúng ta sẽ không đi đến được mục tiêu".

 

Áp lực từ công chúng mạnh hơn ràng buộc pháp lý


So sánh giữa ràng buộc về mặt pháp lý và ràng buộc về đạo lý, cũng như áp lực từ công luận, dân biểu Jean-Marc Germain nhận xét:"Khía cạnh thứ hai là sự minh bạch. Điều này thực sự có ý nghĩa khi 187 nước đã tự đưa ra các mục tiêu, cho dù mức cam kết này còn chưa đủ". 

 
Vai trò của công chúng rất quan trọng.

 

Chính vì thế, một điều quan trọng là các tổ chức phi chính phủ hiện diện, hành động, tác động đến các nội dung của Thỏa thuận. Bởi công luận trên thế giới, gần như ở tất cả các nước, có thể không kể các nước vùng Vịnh, đều đỏi hỏi các kết quả trong cam kết giảm khí thải. Tại một quốc gia, mà có đến 75% dân cư ủng hộ việc giảm khí thải gây hiệu ứng nhà kính, nếu chính quyền không đạt được mục tiêu, họ sẽ bị cử tri trừng phạt.

 

Xã hội dân sự toàn cầu trước COP21

 

Tượng Nữ thần Tự do phun khói tại Thượng đỉnh vì Khí hậu của các công dân toàn cầu, Montreuil, ngày 05/12/2015.REUTERS/Benoit Tessier

 

Trong hai ngày của kỳ nghỉ giữa Thượng đỉnh, mùng 5 và 6 tháng 12/2015, nhiều tổ chức xã hội dân sự khắp nơi đã tổ chức một Thượng đỉnh khí hậu toàn cầu của các công dân, song song với COP21, tại Montreuil, thành phố ngoại ô Paris. Cuộc hội ngộ lớn này của các phong trào dân sự có mục tiêu xây dựng một thế giới phát triển bền vững. "Thay đổi hệ thống chứ không được thay đổi khí hậu", đó là khẩu hiệu có mặt khắp nơi trong dịp này.

 

Có khoảng 30.000 người đã tham gia vào sự kiện đặc biệt này, trong tình hình Paris và nhiều nơi trên toàn nước Pháp vẫn đang trong tình trạng khẩn cấp, sau loạt khủng bố đẫm máu ngày 13/11/2015. Các hoạt động vì một nền nông nghiệp bền vững là một trong các nội dung nổi bật trong hai ngày Thượng đỉnh khí hậu của công dân toàn cầu.

 

Nếu như bức tượng lớn Nữ thần Tự do phun khói lên trời, với dòng chữ "Tự do gây ô nhiễm" là hình ảnh được hầu như tất cả mọi người đến với Thượng đỉnh công dân này chú ý, thì "Cây ước mơ" là nơi thu hút rất nhiều người tham gia, từ các em bé cho đến người già. Ai cũng có thể treo lên cái cây chung này một dây vải nhỏ, với những hy vọng cho một điều tốt đẹp.

 

Cô Stéphanie Montassier cho biết nội dung ước mơ của con gái mình là:"Tôi mong rằng, con gái tôi vẫn sẽ được thấy các loài động vật, những loài đang trên đường tuyệt chủng".


Còn anh François Guion, một phóng viên của nguyệt san tranh châm biếmZélium, khi anh đứng giữa dòng người để giới thiệu số báo mới có tựa đề "Kỷ nguyên tuyệt vời của nạn nghiện thực phẩm công nghiệp", bày tỏ quan niệm mình:"Với hành động của mình, chúng tôi tố cáo việc những người làm nông đã bị dồn đẩy để buộc phải tham gia vào hệ thống công nghiệp thực phẩm. Họ bị thúc đẩy để mua các loại thuốc trừ sâu, phân hóa học… để nuôi các xí nghiệp, Hãy làm sao để tránh cho việc, như tại Pháp, đất đai bị khai thác kiệt quệ, các chất hữu cơ, sự sống của đất đai bị hủy hoại. Đất đai càng kiệt quệ, thì người làm nông lại càng phụ thuộc vào phân bón hóa học".

 

Một hoạt động tâm điểm của hai ngày Thượng đỉnh công dân này là hội nghị của 196 chiếc ghế, do một phong trào bất tuân dân sự tổ chức. 196 chiếc ghế là con số các quốc gia tham dự Thượng đỉnh Le Bourget. Số ghế này được các thành viên của phong trào "tịch thu" từ nhiều ngân hàng, bị quy trách nhiệm trốn thuế hàng tỷ đô la.

 

Sau đây là tiếng nói của một đại diện phong trào:"Action non violente COP21" là một phong trào công dân, kêu gọi bất tuân dân sự. Chúng tôi kêu gọi các công dân có những hành động trực tiếp, như việc tước ghế. Thoạt nhìn việc tịch thu ghế của các nhà băng có vẻ như là một hành động vô ích, nhưng mục đích của hành động này là để lên án các hoạt động trốn thuế của các ngân hàng. Trong ''thượng đỉnh 196 ghế'' vừa diễn ra, có rất đông người tham dự. Mỗi người đều nói lên cùng một thông điệp:"Tất cả chúng ta đều là người tịch thu ghế''.

 

Thay lời kết

 

Qua nội dung của những tin tức và các thông điệp của xã hội dân sự, chúng ta thấy gì?

 

·         Phải chăng, có một cái gì không ổn trong vấn đề ràng buộc và tính áp đặt trong Thỏa thuận COP21?

 

·         Phải chăng, trong tâm khảm của 196 đại diện cho 196 quốc gia đi phó hội Thượng đỉnh COP21 có lấn cấn một "cái gì" (cho tình trạng riêng của mỗi nước), để rồi, khi Thỏa thuận được đúc kết trong "gượng ép" mà vẫn phải gọi là "Thỏa thuận lịch sử" hay "Thỏa thuận bước ngoặt"?

 

Có phải 196 đại diện tuy đồng sàng nhưng dị mộng?

 

Theo thống kê, chúng ta đều biết, trong giai đoạn từ năm 2000 đến 2010, sự tăng trưởng của khí thải nhà kính tăng nhanh hơn trong giai đoạn 1980 đến 1990. Và hiện tượng trái đất nóng nhứt so với quá khứ xảy ra vào năm 2014, và nhiệt độ không khí trung bình ở mặt đất cho thập niên nầy là 0,90C, cao hơn sự tăng nhiệt độ từ thập niên 1880 trở đi.

 

Vì vậy, với điều kiện công nghệ hiện có và văn minh hiện tại, cũng như tư duy của những nhà hoạch định chính sách trên toàn cầu, thiết nghĩ, cần phải chuyển hướng và sáng tạo một phương cách mới trong việc hạn chế sự hâm nóng toàn cầu.

 

Lãnh đạo các quốc gia trên thế giới cần phải thực tế và đặt nhiều tham vọng trong việc giải quyết vấn đề:

 

·         Tiền: Thay đổi công nghệ sạch, cần đầu tư nguồn vốn vào nghiên cứu cũng như chấp nhận chậm phát triển trong giai đoạn chuyển tiếp;

·         Chấm dứt hẳn việc xử dụng năng lượng hóa thạch. (Điều nầy không dễ vì, nếu lấy Hoa Kỳ làm thí dụ, lượng than đá của xứ nầy còn đủ dùng cho 250 năm nữa, Mỹ không thể chấm dứt việc dung than trong một sớm một chiều được);

·         Việc áp dụng các loại năng lượng tái tạo (renewable energies) cũng cần phải cân nhắc lại vì, năng lượng tái tạo như thủy điện sẽ không phát thải khí nhà kính, nhưng lại hủy hoại hệ sinh thái toàn vùng;

·         Có cần phải cải biến công nghệ thực phẩm và lương thực để thích ứng với điều kiện khí hậu khắc nghiệt hơn nữa trong tương lai hay không?

·         Một gợi ý khác nữa là, nếu chúng ta không giảm thiểu được nguồn phát thải khí COvào bầu khí quyển do điều kiện đặc thù của từng quốc gia, một giải pháp khác được nêu ra là "làm nguội trái đất bằng cách đưa vào bầu khí quyển một lớp mây tinh thể (salt crystal clouds)…để ngăn chận bớt tia sáng mặt trời do hiện tượng phản chiếu. Từ đó, trái đất sẽ bớt…nóng lên!

 

Chừng ấy suy nghĩ so cũng quá đủ cho các lãnh đạo toàn cầu và những nhà khoa học có viễn kiến trong tương lai của nhân loại…

 

Mai Thanh Truyết

VAST – COP21-12/2015

 

___________________________________________________

Mai Thanh Truyết

http://maithanhtruyet.blogspot.com/


 "A nation that destroys its soils destroys itself.

Forests are the lungs of our land, purifying the air

and giving fresh strength to our people." Franklin D. Roosevelt

 

 "Every Generation needs a New Revolution". - Thomas Jefferson-

 

//////////////////////////////////////////////////