Fwd:



                                                         

 Thử Nhận Diện Thành Phần Chấp Nhận Sự Thay Đổi Của ĐCSBV


Điều lệ Đảng CSBV đã ghi rõ: "Lực lượng vũ trang là công cụ bạo lực cách mạng của Đảng đối với lực lượng vũ trang (Quân đội, Công an) là sự lãnh đạo của Đảng đối với lực lượng vũ trang (Quân đội, Công an) là sự lãnh đạo "tuyệt đối, duy nhất, trực tiếp và toàn diện".

Trong điều lệ Đảng, được sửa đổi trong Đại hội VI, những câu trên vẫn được lập lại, không sai một dấu phẩy. Và thêm vào đó việc thành lập Đảng ủy Quân sự Trung ương (thay Quân ủy Trung ương trước đó và trước hơn nữa mang tên Tổng Quân ủy). Cũng theo điều lệ Đảng: "Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng đương nhiên kiêm nhiệm chức Bí thư Đảng ủy Quân sự Trung ương". Trong quân đội, từ khi có chế độ một thủ trưởng (được ban hành đầu thập niên 80, thay cho chế độ hai thủ trưởng: một quân sự, một chính trị như trước) tất cả các sĩ quan có chức vụ Đại đội trưởng hoặc tương đương trở lên, bắt buộc phải là đảng viên và trong lực lượng công an, 100% sĩ quan là Đảng viên. Lực lượng vũ trang là xương sống và cũng là cái mộc che của chế độ. Trong bối cảnh Đảng đã biến thành bộ máy cầm quyền độc tài, bóc lột, lực lượng vũ trang cũng theo đó biến thể thành công cụ đàn áp và kềm kẹp quần chúng.

Từ đó, phân tích và bình luận về những thành phần chấp nhận sự thay đổi của Đảng CSBV rất phức tạp, dễ đưa đến những sai lầm tai hại có thể gây khó khan cho tiến trình mang lại tự do dân chủ cho Việt Nam. 

Chúng ta phải hết sức thận trọng trong khi phân tích đâu là những ai chống Đảng và đâu là những ai muốn cứu Đảng. Điển hình là Trần Độ, người đã nhận định và kiến nghị điều này, điều nọ, nhưng tất cả vẫn là tư tưởng: "Duy trì sự lãnh đạo của Đảng và không rời bỏ chủ nghĩa chủ nghĩa Mác Lê-nin (và bây giờ lại thêm tư tưởng Hồ Chí Minh)".

·         Những gì Trần Độ kiến nghị với Đảng không phải là kêu gọi sự từ bỏ lãnh đạo toàn diện của Đảng, mà chỉ nhằm làm cho sự lãnh đạo này vững chắc hơn, ít lộ liễu hơn; và mang một bộ mặt dễ coi hơn về hình thức. Mấu chốt là Đảng vẫn phải bằng mọi cách duy trì cho được quyền lực và nhiệm vụ lãnh đạo toàn diện.

 

1-    Cuộc Cách mạng Môi trường hiện tại qua chiến lược "xa luân chiến"


Kể từ ngày 5 tháng 3 tới nay, chưa bao giờ hết, những cuộc biểu tình xảy ra trên toàn quốc đã mang một hình thức hết sức đặc biệt, có vẻ "tự phát" và "thiếu tổ chức", nhưng thực sự các sự kiện diễn ra trên là sự đúc kết ý chí của cả dân tộc, đứng dậy, dứt khoát và trực diện "đối đầu" với một đảng độc tài đang đi dần đến sự tự hủy!

Chúng ta nhận thấy nếu toàn dân đã ý thức được vận mệnh đất nước, tương lai của mình mà nổi dậy, biểu tình lớn thì kẻ nắm quyền không thể đàn áp vì với thế trận xa luân chiến xảy ra khắp nơi, từ Bắc chí Nam, người dân luôn nhận diện và tiêu diệt những kẻ phản quốc.

Đây là một triết lý, một chiến thuật rất tốt để chống lại sự đàn áp tàn bạo của kẻ nắm quyền.

Chiến thuật xa luân chiến không chỉ có vậy. Nếu khéo léo có chiến lược triển khai thế trận xa luân chiến, chúng ta hoàn toàn có thể có một cuộc nổi dậy của dân chúng trước bạo quyền và đạt thành công nhanh chóng, mỹ mãn mà không gây ra cảnh loạn lạc tức là "bất chiến tự nhiên thành".

2-    Thế trận hiện tại trong nước

Qua phân tích trên, chúng ta hình dung được một thế trận khá phức tạp thể hiện qua ba đối lực. Đó là:

·         Đại khối dân tộc;

·         Thành phần trong Đảng chấp nhận đi cùng với Đại khối dân tộc để cứu Nước;

·         Thành phần trong Đảng CSBV chống đối tới cùng việc thay đổi hay chuyển hóa Đảng trong tiến trình dân chủ hóa Việt Nam

Đây là một cuộc chiến dằn co giữa ba đối lực trên mà phần thắng chắc chắn sẽ dành cho hai thành phần trên.

Vì sao?

Vì thành phần thứ ba luôn "quyết tử" với đảng và chấp nhận theo Tàu để giữ vững quyền lực và quyền lợi cho chính họ. Nhưng họ có biết đâu, nếu theo Tàu rồi cũng sẽ mất đảng và …mất mạng luôn!

Vì vậy, chúng ta thử phân tích thế trận:

3-    Tầng lớp chống đối sự thay đổi dân chủ

Đây là những thành phần nằm trong bốn tầng lớp "nồng cốt" của Đảng CSBV. Đó là:


*           Ủy viên Bộ Chính trị và Trung ương Đảng;

*           Công an;

*           Quân đội;

*           Cán bộ, Công nhân viên chức nằm trong bộ máy hành chánh.

 

Nếu đi vào chi tiết, chúng ta có thể phân tích rõ hơn là:

- Đảng viên: niềm tin lý tưởng đảng Cộng sản hiện nay không phải là mối liên kết hay trở lực lớn, vấn đề chính chi phối mọi người là quyền lực và quyền lợi. Lý tưởng đảng hiện nay đã trở nên vật trang trí rẻ tiền cho toan tính quyền lợi.

- Lớp cầm quyền: chỉ nhóm thật sự chóp bu cỡ ủy viên bộ chính trị và Ủy Viên Trung Ương Đảng đang nắm thế thượng phong mới hưởng lợi, hiện tại quyền lợi của chúng cũng đang lung lay cùng với thời cuộc và sức khỏe của nền kinh tế. Một lối thoát an toàn cho tính mạng và tài sản là điều có thể nhóm này đang hướng đến và đang suy nghĩ thoát nạn. Lá bài chính trị nhóm này muốn là thay đổi từng bước với việc nắm dao đằng chuôi hạ cánh an toàn như Myanmar.

- Lớp lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước (nằm trong nhóm Lợi ích): Đây là lớp đã quá no đủ, đang đánh đu với những con tàu chìm, một số nhỏ vẫn còn có thể hưởng lợi từ sự tái cơ cấu nhưng luôn luôn mang tâm trạng mất hơn được. Muốn có sự thay đổi trong tình thế bảo toàn quyền lợi đang có. Luôn luôn cân nhắc giữa đượcmất để chọn lựa phương án hành động.

- Lớp doanh nhân ăn theo: đây là tầng lớp sân sau, lâu nay kiếm ăn rất tốt, nhưng tình hình kinh tế hiện nay cũng đang khốn đốn để lấy lòng "sân trước", tâm lý cũng như lớp lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước.

- Lớp hy vọng hưởng lợi: Lớp này đang bước vào đảng, vào cơ quan nhà nước, tình hình hiện nay như gáo nước lạnh dội vào đầu chúng, tuy nhiên với bản chất kiên trì "cố bám" trường kỳ mai phục để chờ thời cơ "ăn cỗ" chúng vẫn không muốn có sự thay đổi. Lực phản ứng chống lại của nhóm này tương đối yếu.

- Lớp công lực: công an, quân đội. Đây là nhóm được cưng chiều, lương và thu nhập cao nhất hiện nay, nhiều người trong nhóm này không muốn có sự thay đổi. Khi quân lệnh ban ra chúng sẽ thẳng tay đàn áp. Hãy đánh vào quyền lợi bản thân, gia đình, họ hàng liên quan để những người thân chúng quản lý chúng. Công nghệ nhận diện và truyền thông hiện nay giúp cho việc trên rất đơn giản để thực hiện. Sự trừng phạt nhắm vào tầng lớp chỉ huy. Hãy cho chúng biết người dân không còn chấp nhận kiểu ngụy biện "chỉ vì theo lệnh trên" nữa!

4- Tầng lớp muốn thay đổi: cuộc sống bế tắc, ủng hộ thay đổi

-Báo chí: Đây là lực lượng có tính chiến lược, quan trọng như yết hầu trong cuộc chiến này. Lớp này không phải mù thông tin hay nhận thức kém mà không biết hiện tình đất nước, cái khổ của nhóm này là cái dạ dày bị kẻ quyền chức nắm (nắm dạ dày sai khiến cái đầu là bài học kinh điển của chủ nghĩa CS). Vấn đề làm sao cho nhóm này biết là thời thế đã thay đổi, thời cơ đã đến, đứng về nhân dân. Hãy cho họ biết họ cần chiến đấu để giành lại phần hồn của mình lâu nay bị kẻ khác điều khiển. Lực lượng nhân dân nổi dậy hãy chăm sóc các cơ sở truyền thông chu đáo: đài truyền hình, truyền thanh, các tòa soạn báo chí. Hãy đặt nhóm này vào tình thế nếu không đứng về phía người dân thì mất tất cả.

-Nhân sĩ, Trí thức gồm Giáo viên, Giáo sư, Bác sĩ, Kỹ sư: Trong nền kinh tế thị trường tự do, giáo dục, y tế, xây dựng…đóng góp vào việc phát triển đất nước chung. Nhưng, hiện tại những ngành nghề trên thực sự là những siêu công ty nhà nước, kém hiệu quả, chứa nhiều tham nhũng, rút ruột.

-Doanh nhân: Đây là lớp bị khủng hoảng kinh tế tàn phá nặng nề niềm tin vào chế độ, rất mong muốn có sự thay đổi để mở ra chương mới đẩy nhanh kinh tế hồi phục, tuy nhiên vì có của nên thận trọng quan sát, sẽ thờ ơ không ủng hộ, gây khó khăn cho sự lớn mạnh của lực lượng. Cần đặt họ vào việc buộc phải lựa chọn và bản năng con người sẽ tìm đến cái có lợi hơn. Hãy nắm những người đầu mối: lãnh đạo các hiệp hội, các câu lạc bộ doanh nhân, các doanh nghiệp có tài sản lớn.

-Nhân viên công ty nhà nước (công nhân các công ty nhà nước): Đây là nhóm có cuộc sống chật vật với đồng lương thấp kém, cái níu kéo là công việc. Cần nhắm vào những vị trí chủ chốt: giám đốc, trưởng phòng, lãnh đạo công đoàn để nắm lấy lực lượng. Đứng về phía người dân hoặc mất tất cả, cho họ biết họ lên tiếng vì miếng cơm manh áo chính họ. Hãy đặt tất cả nhân viên còn lại phải lựa chọn, phải hành động tránh bị vài tên lãnh đạo cao nhất dắt mũi, xúi dục.

-Công nhân: Đây là tầng lớp đông đảo, muốn có cuộc sống tốt hơn vì, hiện tại bị giới chủ nhân ông bốc lột. Đây là một thành phần đã bị CS BV lợi dụng nhiều nhứt trong "công cuộc thống nhứt đất nước". Chỉ cần một ngọn lửa cách mạng nổi lên là tình thế có thể thay đổi nhanh chóng.

-Nông dân: Đây là một lực lượng đông đảo chiếm khoảng 40% dân số, nhưng chưa được tổ chức vì thiếu ý thông tin liên lạc để cùng phát động phong trào đòi quyền được sống. Hãy nắm lấy lực lượng này thông qua con cháu họ: có thể là nhân viên, trí thức, sinh viên, ràng buộc tất cả lại nếu một nhân viên nhà nước, một sinh viên mà không báo cho bố mẹ ở quê nhà biết thì cũng bị liên lụy, bị tước một phần quyền sở hữu công sản. Hãy nắm từ những người dân oan mất đất, đây là lực lượng tuyệt vọng và có sức tranh đấu mạnh mẽ nhất.

-Tiểu thương: Bị ảnh hưởng nặng vì kinh tế suy thoái, buôn bán ế ẩm bị quốc doanh chèn ép.

-Cán bộ nhà nước: Đây là nhóm có cuộc sống chật vật vì đồng lương thấp kém, bấu víu vào "cơ chề công chức" để giữ nồi cơm "chiều", một thành phần sẳn sàng chấp nhận tiếp tay vào cuộc trở mình của đất nước.

-Công an: bất cứ xã hội nào, việc trị an vô cùng quan trọng, trong xã hội mới lực lượng này, những ai đứng về phía nhân dân cũng được trọng dụng. Chỉ loại khỏi ngành những tên chống lại sự thay đổi, chống lại người dân. Lực lượng này được ưu tiên phân chia tài sản trong các công ty nhà nước. Vì vậy, hãy đặt lực lượng này chọn lựa giữa dân chúng hay đảng mục nát, trở về với đại khối dân tộc hay chịu sự trừng phạt.

-Quân đội: Đây là một lực lượng được tổ chức chính quy, có võ khí, nếu không thông về tư tưởng và giải pháp chính trị, mà vẫn bị nhà cầm quyền mua chuộc thì một khi bạo lực xảy ra sẽ rất thảm khốc. Toàn dân cần cảnh giác bị lực lượng này vin cớ bạo loạn xã hội thực hiện đảo chính, ban hành thiết quân luật và biến đất nước thành một nền độc tài quân sự. Đây là một kịch bản tồi tệ.

-Tài xế: Đây là lực lượng cơ động, vô cùng quan trọng trong trận quyết chiến này. Hơn ai hết, từ lâu họ thấy ra bản chất xấu xa, tồi tệ, mục nát của chế độ của xã hội: đường xá xuống cấp, nạn mãi lộ trắng trợn, ăn tiền trên mồ hôi nước mắt. Lực lượng nổi dậy cần có bộ phận liên kết, lãnh đạo họ, khi nổ ra biểu tình phải huy động hàng ngàn xe khắp nơi tràn về Hà Nội.

-Hưu trí: Đây là lực lượng được dẫn dắt do niềm tin về chủ nghĩa cộng sản, kinh qua những cuộc chiến tranh thảm khốc và thời kỳ nghèo đói kinh hoàng của đất nước. Với họ luôn thấy đất nước phát triển hơn xưa nhiều, tuy vai trò xã hội không còn nhiều nhưng tiếng nói có uy tín với con cháu. Với niềm tin bị tuyên truyền về đấu tranh giai cấp và sự tàn khốc của chiến tranh, họ luôn e ngại sự thay đổi. Họ sợ chiến tranh, sợ mất lương hưu, sợ bị trả thù... với họ rất khó để nói chuyện bằng lý trí vì kiến thức, niềm tin quá cách biệt.

-Trí thức: Đây là tinh hoa của dân tộc nhưng bị hạn chế nhiều vì nền giáo dục lạc hậu và bị mắc nạn công danh trong tay đảng nắm quyền, số cấp tiến có nhưng số thủ cựu thụ động còn rất lớn. Niềm tin vào lý tưởng đảng xem như đã hết nhưng niềm tin vào đường thăng tiến còn rất mạnh, kiến thức về dân chủ, tự do còn nhiều hạn chế, nhất là kiến thức về kinh tế thị trường tự do.

-Sinh viên: Đây là tầng lớp đông đảo, số thức tình trước hiện tình đất nước, nhưng cũng có số còn u mê, chạy theo vật chất, đứng bên lề nỗi đau của dân tộc. Nỗi lo lớn nhất là học hành và sợ ảnh hưởng tương lai nếu dính vào chính trị. Số ủng hộ rất hữu ích có thể là thủ lĩnh truyền tin tức, liên kết mọi người. Số thờ ơ không tạo ra lực cản. Cần cho sinh viên biết vai trò của họ và quyền lợi của họ, nếu bản thân không đóng góp thì gia đình cũng mất phần quyền lợi. Hãy trao cho họ phương cách an toàn để đóng góp: thông tin, chuyển tải tin tức qua mạng.

-Lực lượng đấu tranh dân chủ: Đây là một lực lượng rất đa dạng từ quan điểm, chủ trương đến hành động. Đây quả thật là một cuộc chiến rất dân chủ. Trong một đất nước mà lề lối sinh hoạt, nguyên tắc dân chủ chưa hình thành rõ ràng, kiến thức dân chủ chưa đến thực sự với người dân thì đây là… một nguy cơ.


Việc này có thể tạo ra đất nước rối loạn, kiệt quệ và từ đó xu hướng ủng hộ độc quyền để đổi lấy ổn định như bên nước Nga là một ví dụ. Qua kinh nghiệm trên thế giới có rất nhiều lực lượng đấu tranh muốn một chính quyền dân chủ trong một nền kinh tế nhà nước bao cấp để lấy lòng dân, lấy sự miễn phí, giá rẻ làm phước lành cho dân nghèo.

Phong trào cách mạng cần làm rõ nguyên tắc: kinh tế cũng là chính trị. Kinh tế bao cấp nhà nước chính là cái nôi của suy đồi kinh tế, chính trị phi dân chủ. Hãy tuyên truyền những giá trị căn bản của một nền dân chủ, những nguyên lý để đưa một nền toàn trị sang nền dân chủ và những nhân tố giúp chống lại việc trở lại sự độc tài.,

-Người Việt trong nước: Nhiều phong trào dân chủ được phát động và lãnh đạo bỡi tôn giáo và gắn liền dân chủ như là một giá trị của tôn giáo, điều này thực sự có thể gây trở ngại cho con đường tiến đến dân chủ ở Việt Nam khi mà các tôn giáo vẫn còn khoảng cách ngăn chia lớn trước vấn đề quốc gia.

Cần phải tách bạch vấn đề dân chủ và tôn giáo.

Dân chủ là giá trị phổ quát của nhân loại chứ không phải sản phẩm của tôn giáo.

 

-Người Việt nước ngoài: Việt Nam có lịch sử của một cuộc chiến tranh dai dẳng ý thức hệ lâu dài, và có lịch sử di dân to lớn. Đó thật sự là vết thương luôn rỉ máu của dân tộc. Chính bộ phận "thua cuộc" và "di dân" lại là một bộ phận có kiến thức dân chủ cao vì vừa là nạn nhân của chuyên chính vô sản, vừa tiếp cận những giá trị dân chủ, tư do cao của các quốc gia trên thế giới.

Họ miệt mài đấu tranh cho tự do dân chủ nhưng bị nhà cầm quyền CSBV tuyên truyền là họ đấu tranh vì sự thù hận chiến tranh và phục quốc dựng lại chế độ Việt Nam Cộng Hòa trước đây. Đây là một trở lực lớn khi mà người dân trong nước sau bao nhiêu năm sống trong môi trường thiếu thông tin đã bị nhiễm độc âm mưu tuyên truyền của Cộng Sản, xem những thành phần chiến đấu cho dân chủ tại Hải Ngoại là hoạt động chống phá nhà nước, rước ngoại bang để chịu hàng phục làm nô lệ! Tuy nhiên, ngoài lực cản như trình bày thì lực lượng trí thức của người Việt nước ngoài đông đảo mang nguồn tư tưởng dân chủ tiến bộ là một nguồn lực vô cùng quí giá sẵn sàng cổ vũ sự thay đổi, xây dựng lại đất nước sau ách toàn trị.

-Lực lượng quốc tế: Trong môi trường toàn cầu hóa, không nước nào thoát khỏi mối ràng buộc chằng chịt, chung qui cũng vì quyền lợi. Lực lượng ủng họ sự vận động đến dân chủ là thế giới tự do, đứng đầu là nước Mỹ. Lực lượng muốn duy trì độc tài là nhóm các nước độc tài toàn trị như Trung Cộng và Nga. Do đó, cần vận động và tiếp cậnsự ủng hộ của nhân dân các nước văn minh, các nước cổ võ cho giá trị dân chủ truyền thống.

5-   Kết luận:


Lá thư gần đây của Tập hợp Quốc Dân Việt có nhận định như sau: "Quốc nội: Số ít chưa nhận ra đại họa Tàu Cộng. Trong số Dân đã nhận thức được đại họa của Quốc Dân, thì đa số Dân quá ù lì thụ động, kể cả hàng ngũ Chức Sắc các Tôn giáo, Nhân sĩ, Trí thức, chỉ thở dài thất vọng hoặc khóc, mà không biết nên làm gì. Và Hải ngoại: Chưa tập trung vào hai mục tiêu then chốt trong giai đoạn này là: Chống Formosa - Bảo vệ môi trường - Bảo vệ Sự Sống & Chống Tàu Cộng".

Hoàn toàn đúng. Yêu cầu dân chủ hiện là một yêu cầu cấp bách của xã hội Việt Nam. Bệnh thiếu dân chủ đã kéo quá dài và ở mức độ trầm trọng đến mức báo động.

Từ việc phân tích, nhận định tình hình trên, ta thấy tất cả đều hưởng lợi từ chủ trương thay đổi của đất nước và thay thế Đảng cầm quyền CS BV.


"Đức Phật ngày xưa bỏ hết để đi vào rừng tìm đường cứu vớt nhân sinh, năm 1963, Hoà Thượng Thích Quảng Đức bỏ hết để đi vào lửa trao ra một thông điệp yêu thương, bình đẳng. Ngày nay tuổi trẻ Việt Nam cũng đang bỏ hết để hằng ngày gióng lên tiếng chuông cảnh tỉnh đại họa mất đất, mất biển, mất nước, mất tự do mà đân tộc ta đương gánh chịu.

Con đường thương yêu đồng bào, thương yêu đồng loại là con đường liên tục nhưng thể hiện bằng nhiều cách thế. Cái khó là nhìn thấy hướng đúng, hướng phù hợp với từng người! Cái khó vạn nan kế tiếp là hăng hái bước lên đi vào hành động…" (trích Nguyễn Văn Sâm).

Vì vậy, vấn đề là làm sao tạo ra thế trận xa luân chiến để lực lượng ngày càng to lớn và "đi vào tổ chức" để cùng tấn công, cùng lên tiếng đáp lời sông núi. Khi đó, tầng lớp chống đối sự thay đổi dân chủ hiện tại sẽ đầu hàng, thúc thủ.

Cuộc cách mạng sắp tới mới thực sự là một tập hợp giữa đại đa số người dân đang đứng bên bờ vực thẳm và những thành phần trong Đảng, trong một nhứt điểm lương tâm nào đó, chấp nhận đi cùng với Đại khối dân tộc để bỏ đảng và cứu Nước.

Phụ Lục:

Cu Tý Việt • 8 giờ trước

Miền Bắc CSVN cai trị 70 năm. Miền Nam hơn 40 năm. Nên người dân ví như đứa trẻ mới tập đi về tự do và dân chủ. Nên cũng giống như người bịnh vừa mới bớt. Nên theo tôi họ không thể làm việc nặng. Phải chờ một thời gian dài nữa thì làn sóng tự do , dân chủ , nhân quyền mới bùng phát.

Có người nói không có ai làm cho CS sụp mà do tự bọn chúng sụp, ví dụ như Liên Xô và khối CS Đông Âu trước đây. Câu nầy không đúng hoàn toàn. Ngày nay internet sẽ làm CS sụp. Nhờ internet mà dân trí VN cao hẳn ra. Người dân đã thấy bộ mặt khủng bố của CS. Và CS không thể xem người dân như những con chó trong trại nuôi chó  Tổng bí thư là người đánh kẻng, khi nào đánh kẻng người dân được ăn, được ngủ, được uống nước v.v... Ngoài bờ rào của trại nuôi chó là bọn đầu trâu mặt ngựa côn đồ CA canh gác chó.

Thành phần dám đối đầu với tà quyền CSVN là những "bà mẹ anh hùng", "Gia đình có công với cách mạng", "Gia đình liệt sĩ". Họ hy sinh cả ba đời để phục vụ cho đảng. Nay đảng cướp nhà cướp đất của họ. Họ bị đảng hất họ ra bên lề, họ thành công dân hạng hai. Nên lực lượng nầy là mạnh nhất và đa số là người miền Bắc.

Cháu không đồng ý với Đại Tá về điểm trên.

Theo cháu, một số không nhỏ những người đứng lên đấu tranh chống lại nhà cầm quyền cs, là những người bị cs áp bức tới đường cùng. Nhưng Đại Tá cho rằng những thành phần "gia đình liệt sĩ, gia đình có công với đảng là lực lượng mạnh nhất, theo cháu không đúng. Chúng ta liệt kê tên tuổi của các nhà đấu tranh, chúng ta sẽ thấy, những người này phần đông không phải là "gia đình cách mạng. Theo cháu, đại đa số những người đứng lên chống lại cs, là những người yêu nước, chứ không phải vì hận thù. Này hay phong trào chống csVN lớn mạnh, là vì người dân đã tỏ tường việc csVN bán nước cho Tàu. Việc chính: Chống cs-VN là để bảo toàn lãnh thổ, để con cháu thoát ách ngoại xâm. Còn tại sao người VN phía bắc vĩ tuyến 17 đấu tranh mạnh hơn phía nam thì nan giải. Chẳng lẽ người phía nam không yêu nước bằng người phía bắc? Chắc chắn không phải. Chẳng lẽ do địa lý và môi trường ảnh hưởng tới ý chí đấu tranh? Chắc cũng không phải? Hỏi trời vậy!

Tôi đồng ý quan điểm của anh. Rất nhiều người miền Nam ra Bắc đi công chuyện hay buôn bán, họ đều xác nhận 100% là vậy. Tôi nói đây là con số nhiều hơn. Dĩ nhiên chống cộng đâu phải vì hận thù.

Tôi cho anh một ví dụ nhỏ. Mấy năm trước tôi viết còm trên hai blog Huỳnh Ngọc Chênh và Nguyễn Tường Thụy. Huỳnh Ngọc Chênh đang sống tại Sài Gòn. Nguyễn Tường Thụy đang sống ở Hà Nội. Cả hai đều đấu tranh cho dân chủ và tự do. Nhưng tôi ̉gởi còm trên Huỳnh Ngọc Chênh thì còm của tôi bị kiểm duyệt nhiều, vì tôi chống cộng công khai, nên có thể anh bị CA gây rắc rối  nên tôi thông cảm cho anh. Còn còm cuả tôi trên Nguyễn Tường Thụy thì được chơi tới bến, hiếm khi tôi bị kiểm duyệt.

Cháu mới nhấp thử địa chỉ của Đại Tá cho, nhưng không vào được. Cháu sẽ thử sau. Đại Tá đi mô thì đi, nhưng Đại Tá đừng bỏ DLB nghe. Lúc DLB này thấy vắng te. DLV thì lộng hành. Hạ Sĩ Nhất Người Đưa Tin cũng vắng bóng. Chắc chú ấy sắp tung ra một bài viết mới.

Tôi nhắc lại việc chống cộng vì hận thù , hay người miền nào chống cộng mạnh và nhiều hơn , dù tôi là người miền Nam , đã ở tù hai năm với tội danh phản động .

Anh thư luật sư Lê Thị Công Nhân sống ở Hà Nội. Khi được thả tù. Theo luật của Việt Cộng từ thời 1954 tới bây giờ. Người tù phản động khi được thả ra phải chịu sự "quản chế" của xã hoặc phường trong thời gian là X năm. Mỗi tuần phải lên phường để trình diện trưởng phường. Tên phường trưởng ra lệnh Lê Thị Công Nhân ngồi xuống. Lê Thị Công Nhân không chịu và nói "Đổi bàn khác, tôi không muốn ngồi dưới hình ông nầy". Lê Thị Công nhân lấy tay chỉ tấm hình HCM. Đụng đến HCM là đụng đến ông thánh của bọn chúng. Những nhà đấu tranh dân chủ trong nước ít ai dám đụng đến HCM.

Anh thư Trần Thị Nga bị bọn tà quyền gạt đi lao động ở nước ngoài. Thực ra là đi làm nô lệ. Nên Trần Thị Nga về lại Hà Nam, ban đầu bà ta chỉ đấu tranh để bảo vệ những công nhân được đảng xuất cảng ra nước ngoài làm Nô lệ. CA khủng bố bà, bà chuyển qua đấu tranh chống tà quyền CSVN.

Anh thư Phạm Thanh Nghiên ở Hải Phòng. Ban đầu chỉ chống Trung Cộng ăn cướp Hoàng Sa và Trường Sa thôi. Nhưng cô ta bị khủng bố và bị ở tù. Khi ra tù thì cô ta trở thành nhà chống cộng tuyệt vời, có những bài viết xuất sắc.

Anh thư Cấn Thị Thêu, chỉ là dân oan thưa kiện đất thôi. Nhưng CSVN đã đẩy đưa bà thành người phụ nữ chống cộng rất xuất sắc. Bà là thủ lãnh của dân oan. Nhà ở của bà là "Tổng hành dinh" của dân oan để đối đầu với CSVN.

Chị Liên và chị Nhung là mẹ của Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên chỉ là hai bà nội trợ thôi. Nhưng vì thương con đang ở tù. Ngày hôm nay từ hai người nội trợ đã biến thành xữ dụng bàn phiếm internet thành thạo.

Anh thư Bùi Thị Minh Hằng là người chống cộng gan dạ, không nhân nhượng với CSVN , hai lần tù đày . Cha của bà là tướng đã chết của Việt Cộng tên là Bùi Sỹ Kỳ.

Mẹ của em Nguyễn Mai Trung Tuấn cũng vậy. Ban đầu chỉ thưa kiện đất đai bị CSVN ăn cướp. Sau đó biến thành nhà chống cộng can trường. Lại là "phát ngôn viên" cho chính thể VNCH nữa chớ! Ví dụ như băng rôn treo trước cửa và "VNCH phát đất cho dân. CSVN ăn cướp đất của dân".

V.v.... và v.v... 

Trích góp ý của Nguyễn Nhơn

… Vui mừng là vì tuổi trẻ Việt Nam dù bị cường quyền nhồi sọ, o ép quá lâu mà vẫn còn giữ được tính hào hiệp và quan tâm tới vận nước nổi trôi.

Phấn khởi là vì một khi tuổi trẻ biết kết nhóm thảo luận kín đáo về việc tranh đấu vì tự do dân chủ cho Đất nước thì từ nhận thức đi tới hành động cũng không còn bao xa.

Biểu tình – Bãi khóa là "bất tuân dân sự" chớ không phải là hoạt động " xã hội dân sự " trong khuôn khổ phạm vi cơ chế. Ngay cả hoạt động xã hội dân sự ngoài luồng cũng không tác động gì tới cường quyền, bạo ngược vì không có sức mạnh của đám đông.

Nói cho thật, giải pháp xã hội dân sự nhằm nương theo cơ chế để tồn tại hoạt động thì cũng không đi đến đâu, bởi vì ngay cả việc tuyên truyền gây ý thức cũng chỉ tiến hành được trong một phạm vi nhất định, không tạo thành sức mạnh tác động đến bộ máy cường quyền. Nhiều lắm là các tổ chức xã hội thu nhận đóng góp để yểm trơ cho các nhà dân chủ bị tù hoặc cứu trợ sau khi mản án, nghĩa là chỉ hoạt động trong phạm vi tương trợ và gây chút ít tiếng vang trong công luận.

Muốn thật sự tranh đấu vì tự do dân chủ, nếu không vận động bạo lực cách mạng đánh đổ chế độ toàn trị việt cộng thì chí ít cũng phải tổ chức hành động " bất tuân dân sự " như tuổi trẻ và trí thức Hong Kong hiện nay.

Đã từ rất lâu, khi trí thức Miền Nam cứ theo cổ lệ vận động chánh trị quốc tế thượng tầng thì các nhà chánh trị Âu Mỹ khuyến cáo như vầy:

1/ " Bà J. W. E Spies, lúc đó Bà là Chủ Tịch Đảng Christian Democratic Appeal và dân biểu Quốc Hội Hòa Lan, và hiện nay Bà là Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ. Khi được hỏi về vấn đề vận động quốc tế cho tự do dân chủ ở Việt Nam,

Bà nói rằng người Việt Nam trước tiên phải hy sinh, phải tranh đấu cụ thể cho đất nước của chính mình trước khi mong đợi người ngoài giúp đỡ."

 

2/ Ông David Steinman, một luật sư Hoa Kỳ và cộng sự viên của TNS Daniel Moynihan khuyến cáo rằng:

"Sớm muộn gì quý vị cũng phải dùng biện pháp bất tuân dân sự (civil disobedience). Phải có phong trào bất tuân dân sự trên toàn quốc mới hy vọng thay đổi được chế độ cộng sản độc tài".

Cũng nên nói thêm ở đây cho nó rõ ràng:

Chống "cưởng chế", cào nhà, cướp ruộng đất cũng là bất tuân dân sự.

Đình công – Bãi thị là bất tuân dân sự

Bãi khóa, bỏ học, bỏ dạy là bất tuân dân sự

Chống thuế khóa là bất tuân dân sự

 

Cuối cùng và kết thúc, Tổng biểu tình chiếm đóng các khu dinh thự chánh phủ trên phạm vi toàn quốc là tổng bất tuân dân sự cũng là TOÀN QUỐC PHẢN KHÁNG hay là TOÀN DÂN NỔI DẬY cũng là một thứ.

Và ai đứng ra làm công việc ấy?

Câu trả lời dõng dạc của cô gái nhỏ Việt Nam Nancy Nguyễn tham dự cuộc đấu tranh vì dân chủ của Hong Kong là như vầy:

"Đừng bao giờ nghĩ, đã có người khác lo, dân Việt nam đến 90 triệu con người cơ mà. Vì chính các bạn cũng hiểu, nếu không phải là bản thân các bạn, thì sẽ chẳng là ai cả. Chín mươi (90) triệu người VN là chúng ta! Là chính chúng ta! Chứ không phải ai khác. Chính các bạn, chứ không phải là ai khác, sẽ phải là những con người làm nên cuộc đổi thay. Vâng, chính khối óc, chính bàn tay này, sẽ phải là khối óc, và bàn tay làm nên cuộc đổi thay. Không phải là ai khác, không phải là thế hệ nào khác".

Vậy thì tuổi trẻ Việt Nam hãy kết nhóm và kết đoàn hành động!

Cứu dân, cứu nước là lúc nầy đây, kẻo còn không kịp nữa!

 

 

________________________________________

Mai Thanh Truyết

http://maithanhtruyet.blogspot.com/

"Energy can neither created or destroyed, 

 it only transforms from one form to another" - Anonymous


                                                         

 

​​




Video clip và hình ảnh cho  ngày Bieu Tinh Tai TGM Houston-Galveston 11/04/2017 Để dâng Thỉnh Nguyện Thư đến Đức Hồng Y
Video:
 
Hình ảnh:
 

________________________________________

Mai Thanh Truyết

http://maithanhtruyet.blogspot.com/

 "The energy of the mind is the essence of life."

                                                                - Aristotle -

 

Phỏng vấn Mai Thanh Truyết


Dưới đây là chương trình thứ nhì của
​Viet Face TV Sydney
Phỏng vấn TS Huỳnh Long Vân và TS Mai Thanh Truyết về 
vấn nạn Arsenic ở Đồng Bằng Sông Cửu Long
 
 

________________________________________

Mai Thanh Truyết

http://maithanhtruyet.blogspot.com/

 "The energy of the mind is the essence of life."

                                                                - Aristotle -

 


Ngày Trái Đất 2017

Kiến Thức Môi Trường và Khí Hậu

 

 

Chúng ta bước vào năm thứ 47 của Ngày Trái Đất, ngày 22 tháng Tư năm 2017. Ngày nầy được xem như là ngày nhắc nhở hơn 7,4 tỷ người trên trái đất cần nên có thêm cảm hứng, trao đổi ý kiến, khơi dậy ước mơ, và nhứt là vận động và kích thích để mọi người cần hành động để bảo vệ môi trường sống của tất cả chúng ta. Hàng năm có trên một tỷ người khắp nơi, tùy theo điều kiện hiện có của mỗi quốc gia, tổ chức các cuộc vui chơi, vận động cho mọi người ý thức nhiều hơn nữa về tình trạng môi trường chung cho thế giới và riêng cho từng quốc gia.

 

Chủ đề cho Ngày Trái Đất năm nay là "Kiến thức Môi trường và Khí hậu" (Environmental and Climate Literacy) nhằm mục đích chuyển tải thông điệp bảo vệ Trái Đất chung như:

  • Cần xây dựng một công dân toàn cầu thông thạo các khái niệm về thay đổi khí hậu và nhận thức được mối đe dọa chưa từng có trước đây đối với hành tinh chúng ta.
  • Cần khuyến khích mọi người mang sự hiểu biết để truyền tải ý thức cho việc hành động bảo vệ môi trường chung.

Trong suốt 47 năm qua, Ngày Trái Đất đã được cổ súy rất nhiều tại Hoa Kỳ, và từ đó, Cơ quan Bảo vệ Môi trường (US EPA) đã thông qua các dự luật như Luật Làm Sạch Không khí (Clean Air Act), Luật Cải tiến Phẩm chất Nước (Water Quality Improvement Act), Luật Bảo vệ các Động vật có Nguy cơ bị Diệt chủng (Endangered Species Act) và nhiều luật liên quan đến Môi trường khác.

 

Nhưng, nhìn lại 47 năm qua, chúng ta đã làm được gì cho trái đất?


Không phải bi quan mà nói, nhưng thực tế cho thấy rằng, chúng ta càng làm cho Trái Đất "xấu thêm".

Nhiều vấn đề ngày càng trầm trọng hơn như sự hâm nóng toàn cầu ngày càng tăng dần:

  •  Lượng khí thải carbonic CO2 đã vượt qua nồng độ 400mg/m3 không khí tạo nên tình trạng đão lộn thời tiết mưa-gió-bão-lụt bất thường trong ba năm vừa qua do Trung tâm Mauna Loa Observatory (Hawaii) công bố vào tháng 6/2013, một điểm tới hạn trong không khí theo quan điểm của một số nhà khoa học, vì khi đạt được định mức nầy, nguy cơ thay đổi thời tiết bất thường trên trái đất sẽ khó kiểm soát được.
  • Cộng thêm việc phá rừng để phát triển quốc gia càng làm tình trạng trên trầm trọng thêm ra.
  • Tầng ozone trên thượng tầng khí quyển ngày càng bị tàn phá hơn nữa do các khí thải nhà kính do sự phát triển kỹ nghệ và công nghệ mới…

 

Tóm lại, hệ sinh thái ngày càng tệ hại hơn so với 47 năm về trước!

 

1-    Lịch sử Ngày Trái Đất 

 

Ngày Trái Đất đầu tiên được tổ chức là ngày 21 tháng 3 năm 1970, ngày đầu tiên của mùa Xuân, sau khi nhà vận động hòa bình John McCornell đã đệ nạp một dự thảo đề nghị lên UNESCO để xác định ngày vinh danh Trái Đất.


 

Một tháng sau đó, Thượng Nghị sĩ Gaylord Nelson sáng lập một Ngày Trái Đất khác để tạo ra một sự tỉnh thức (awareness) về việc bảo vệ môi trường sống cho con người. Đó là Ngày 22 tháng 4 năm 1970. Trước đó, ngày nầy chỉ áp dụng cho Hoa Kỳ mà thôi.

 

Mãi đến năm 1990, Nelson thuê Denis Hayes, một nhà hoạt động chính trị vừa mới tốt nghiệp Đại học Stanford, làm điều hợp viên cho ông để vận động khắp nước Mỹ và thuyết phục Dân biểu Pete McCloskey thuộc Calofornia làm Đồng Chủ tịch cho chiến dịch vận động hành lang cho Ngày Trái Đất. Và, ngày nầy biến thành Ngày Trái Đất của thế giới với 141 quốc gia công nhận ngay sau đó.

 

2-    Cuộc Hành trình của Ngày Trái Đất

 

Từ ngày thành lập, một hệ thống Mạng lưới Ngày Trái Đất (Earth Day Network) được thiết lập để cố súy việc tham gia của tất cả người dân sống trên địa cầu, và có trách nhiệm hành động trên toàn thế giới. Ngày nầy năm 1990 ghi nhận có 200 triệu người trên 141 quốc gia tham dự.

 

Ngày Trái Đất năm 2000, có 5000 NGO về môi trường và 184 quốc gia hưởng ướng. Trong năm nầy, Hayes tập trung vận động về vấn đề năng lượng sạch và sự hâm nóng toàn cầu. Từ đó, Nghị định thư Kyoto (Kyoto Protocol) về môi trường toàn cầu ra đời tại Kyoto, Japan năm 1997, đặt nền tảng cho sự giảm thiểu sự phóng thích khí thải CO2 vào không khí lấy tiêu chuẩn vào năm 1990.

 

Ngày Trái Đất năm 2010, để kỷ niệm 40 năm, 225.000 người tụ tập trước National Mall bắt đầu cuộc đi bộ cho việc thay đổi khí hậu toàn cầu và kết ước trồng 1 tỷ cây cho thế giới. Kết ước nầy đã hoàn tất năm 2012.


 

Năm 2015, Mạng lưới Ngày Trái Đất tung ra chiến dịch vận động Thế hệ Xanh (Green Generation) nhằm mục đích giảm thiểu sự phát thải khí carbonic qua việc áp dụng các nguồn năng lượng thay thế, kêu gọi sự tiêu thụ năng lượng một cách bền vững (sustainable), sáng kiến tạo ra và thực thi nền kinh tế xanh (green economy). Muốn được vậy, chúng ta cần phải triệt để làm những việc sau đây:

 

  • Cần có thêm nhiều chiến lược cải cách tích cực hơn nữa;
  • Luật lệ về môi sinh nghiêm khắt và cứng rắn hơn.

 

3-    Tại sao chúng ta phải cổ súy Ngày Trái Đất?

 

Hiện tại, vấn đề hâm nóng toàn cầu là một vấn đề thiết yếu cho thế giới, vì có thể nói sự gia tăng khí CO2 vào bầu khí quyển là do CON NGƯỜI. Và sự gia tăng nầy ngày càng trầm trọng hơn, bất thường hơn so với giai đoạn từ 1300 năm trước cho đến năm 1900.

 

Như đã trình bày ở phần trên, khi nhiệt độ không khí tăng lên, các hiện tượng như: các luồng khí nóng tạo ra nhiều hơn, bệnh tật lan rộng nhanh hơn, vùng sinh thái cho thú vật và cây cỏ thay đổi do sự khắc nghiệt của nhiệt độ, mưa bão và hạn hán bất thường và thay đổi thường xuyên v.v

Một số ảnh hưởng trên làm đảo lộn sức khỏe và cuộc sống của con người:


§  Về sức khỏe: Nếu nhiệt độ tăng cộng thêm độ ẩm của không khí kéo dài nhiều ngày, và ban đêm nhiệt độ không hạ thấp xuống, hiện tượng trên có thể làm chết người. Tính khí con người có thể thay đổi và trở nên nóng tánh dễ dàng hơn.

§  Thiên tai: Mưa gió bất thường, nóng lạnh thay đổi đột ngột ảnh hưởng lên sức khỏe và mức an toàn của con người (nạn cháy rừng xảy ra do khí nóng kéo dài nhiều ngày). Nóng nơi nầy sẽ tạo ra ẩm ướt nơi khác, từ đó, tình trạng lũ lụt và hạn hán sẽ thường xảy ra cho nhân loại.

§  Phẩm chất không khí giảm: Tình trạng trên làm cho lớp khí ozone gần đất (ground-level ozone) tăng thêm làm cho con người khó thở..

§  Ảnh hưởng lên thực phẩm: Nguy cơ ảnh hưởng lên mức sản xuất ngủ cốc, rau đậu, trái cây, gia súc, và nghề đánh cá. Sự thay đổi khí hậu có thể làm tăng giá thực phẩm tiêu dùng lên khoảng 50% đến 60% cho năm 2030.

 

Tất cả sẽ làm giảm thiểu nguồn lương thực cho con người và nạn đói có thể xảy ra ở nhiều nơi vì các nước giàu không còn nhiều khả năng để cưu mang các quốc gia nghèo như Phi Chầu và Á Châu.

 

Những tệ trạng đã và đang xảy ra cho chúng ta như dự kiến trên đây do chính chúng ta là thủ phạm.


Vì vậy, chúng ta cần tỉnh thức hơn nữa để vận động Mạng lưới Ngày Trái Đất. Hiện tại, Mạng Lưới quốc tế nầy thu hút trên 22.000 tổ chức NGO trên khắp 192 quốc gia, quy tụ hơn 30.000 nhà giáo dục, điều hợp hàng ngàn dự án phát triển và bảo vệ môi trường hàng năm.

 

Tuy vậy vẫn chưa đủ!

 

Sự lưu tâm, cổ súy, và cam kết vận động cho Ngày Trái Đất vẫn chưa đạt được kết quả mong muốn.

 

Ngày Trái Đất phải thực sự là một diễn biến dân sự lớn nhứt thế giới để mọi người cùng hiểu và cùng làm với nhau để bảo vệ Trái Đất của chúng ta.

 

4-    Những cản ngại cho Ngày Trái Đất


 

Những thương thuyết quốc tế về viễn tượng hâm nóng toàn cầu bắt đầu từ Thượng đỉnh Rio de Janeiro (Rio Summit), Ba Tây năm 1992. Vào năm 1997, Nghị định Thư Kyoto ra đời ở Japan với nhiều quyết định cho toàn cầu trong đó, tất cả các quốc gia hứa sẽ giảm sự phát thải khí carbonic (CO2) vào năm 2005 ngang bằng với lượng phát thải của mỗi quốc gia ở năm 1995. Đều nầy đã được nhắc lại ở Nghị định thư Kyoto (Kyoto Protocol) một lần nữa vào năm 2005, ở Chương trình Hành động ở Bali (Bali Action Plan) năm 2007, và nhắc nhở việc thực thi ở Copenhagen năm 2009 với mục tiêu chung là giới hạn sự hâm nóng toàn cầu dưới 20C.

Và từ đó đến nay, qua nhiều hội nghị, để cuối cùng kỳ Hội nghị kỳ thứ 21 ra đời từ ngày 30 tháng 11 cho đến 11 tháng 12, tại Paris (COP21) đã diễn ra "Hội nghị kỳ thứ 21 về Thỏa thuận Khái niệm Căn bản về Thay đổi Khí hậu của mọi Thành viên Liên Hiệp Quốc" (21th Session of the Conference of the Parties to the United Nations Framework Convention on Climate Change – UNFCCC). Đây là một thượng đỉnh hết sức quan trọng cần thiết để đi đến một giải pháp đồng thuận về sự biến đổi khí hậu áp dụng cho mọi quốc gia nhằm mục tiêu gìn giữ sự hâm nóng toàn cầu tăng trưởng dưới 20C cho đến cuối thế kỷ 21 nầy.

Hiện tại, Trung Cộng là quốc gia phát thải khí carbonic (CO2) lớn nhứt vào không khí vào khoảng 10 tỷ tấn, chiếm khoảng 21% lượng khí thải toàn cầu. Theo thống kê năm 2014, TC tiêu thụ 1.962,4 triệu tấn than, tức 50,6% tổng lượng than trên thế giới.

 

Từ các số liệu trên cho thấy là thế giới cần phải có biện pháp chế tài như thế nào để chận đứng việc sử dụng năng lượng hóa thạch của các quốc gia đông dân số và đang phát triển như Trung cộng và Ấn Độ (phát thải 2,9 tỷ tấn).

 

Vì vậy, Ngày Trái Đất vẫn là một ngày quan trọng cho thế giới cần lưu tâm về giá trị của Nhân loại, vì đây là một hướng bảo vệ môi sinh tích cực nhứt.

 

5-    Bạn làm gì cho Ngày Trái Đất nầy?


 

Cung cách hành xử của chúng ta đối mặt trước vấn nạn hâm nóng toàn cầu là cần phải có những hành động tích cực thích ứng với xã hội và môi trường chúng ta đang sinh sống. Đó là:

  • Trồng cây mới tại những nơi cần thiết.
  • Khuyến khích mọi người giảm việc sử dụng túi nhựa để tránh ô nhiễm đất và nước.
  • Dạy con cái của bạn về việc tái chế và tái sử dụng các vật liệu cũ.
  • Tham gia thu dọn chất thải từ đường phố, công viên và những nơi khác.
  • Tham gia các buổi giáo dục như hội thảo, thảo luận và các hoạt động cạnh tranh khác liên quan đến sự an toàn của các nguồn tài nguyên thiên nhiên của trái đất.
  • Tạo động lực cho mọi người bằng cách mặc quần áo màu xanh lá cây, nâu hoặc xanh để cổ súy màu sắc môi trường.
  • Đẩy mạnh công tác bảo tồn năng lượng bằng nhiều cách thực tiễn và hữu hiệu.
  • Khuyến khích và cổ động khái niệm "Mỗi ngày của cuộc sống là Ngày Đất", vì vậy tất cả chúng ta nên chăm sóc trái đất hàng ngày.
  • Và sau hết, đối với mỗi người trong chúng ta, cần nên thay đổi và điều chỉnh những thói quen "không thân thiện với môi trường" hàng ngày cho thích ứng với việc giảm thiểu những nguy cơ hiện tại như: tiết kiệm năng lượng, xử dụng nước sinh họat hợp lý, không bừa bãi hay phí phạm, và nhất là lượng hấp thụ lương thực, thực phẩm cần phải được hạn chế vừa đủ cung ứng cho nhu cầu cơ thể mà thôi.

 

Có được như vậy, may ra, chúng ta vừa bảo vệ được sức khỏe, vừa có thể kéo dài thêm đời sống của hành tinh chúng ta đang cư ngụ. Ngày Trái Đất trong suy nghĩ mới không phải là ngày 22 tháng 4 hàng năm, mà phải là Ngày Trái Đất là Mỗi Ngày (Earth Day is Every Day).

 

6-    Ngày Trái Đất Việt Nam


 

Năm nay, vào Ngày Trái Đất, chiến dịch vận động cho Tuổi Trẻ là…hãy cùng hơn 1,000 bạn trẻ trên khắp 5 tỉnh thành Việt Nam phát động, phổ biến…để tất cả trở thành một ngọn sóng đẩy rác thải về đúng chỗ, trả lại thành phố xanh nguyên thủy. Đó là những thành phố sau: Tp HCM gồm Quận 1, Quận 2 và Quận 7, Hà Nội, Phú Quốc, Huế, và Hội An.

Tuổi trẻ cùng hành động nhằm mục đích:

  • Trở thành tình nguyện viên Ngày Trái Đất tại đây: https://goo.gl/S2uJH2
  •  Phát tán thông điệp: Môi trường Xanh & Sạch.

 

7-    Hướng đến Tương Lai


 

Người viết hy vọng những thông tin trên giúp cho người Việt hải ngoại và quốc nội nhận diện rõ hơn nguy cơ của sự hâm nóng toàn cầu và mối quan tâm của thế giới trước vấn nạn nầy nhằm cố gắng thực hiện "Mỗi ngày của cuộc sống là Ngày Đất".

 

Đối với người Việt chúng ta, mọi phí phạm cho dù nhỏ nhoi cũng đã góp phần vào việc Hâm Nóng Toàn Cầu và làm cho Trái Đất "bịnh"như:

 

  • Tránh lạm dụng nguồn nước sạch;
  • Tránh phí phạm nguồn thực phẩm (nhứt là khi đi ăn ở các nhà hàng All you can eat);
  • Tránh phí phạm nguồn giấy (in ấn cần hai mặt giấy, dùng giấy tái sinh (recycled);
  • Trong nhu cầu vệ sinh cần tiết kiệm nước như nếu đi "1" cần bấm nút "1/2 bồn cầu, đi "2" bấm cả bổn;
  • Tránh phí phạm xăng dầu (tắt máy xe khi không cần thiết, lạm dụng máy lạnh trong xe, xài xe ít tốn năng lượng, v.v…);
  • Trong nhà chỉ bật đèn khi cần thiết, ra vào nhớ tắt điện,
  • Máy điện toán cần phải tắt sau khi sử dụng, v.v…

 

Ý thức được và làm được những sự việc "nhỏ nhoi" kể trên cũng đã góp phần không nhỏ vào việc bảo vệ môi trường sống của chính chúng ta và của toàn cầu…

Và có làm như thế, các thế hệ về sau, sẽ không trách cứ chúng ta đã để lại một món nợ Môi Trường cho chúng.

 

Nên nhớ, chúng ta hiện diện và sống trên hành tinh nầy chỉ là một sự vay mượn, và khi ra đi…chúng ta phải để lại cho thế hệ sau một Môi Trường Nguyên Thủy trong sạch như lúc đầu

 

Mong lắm thay!

 

Mai Thanh Truyết

Hội Bảo vệ Môi trường Việt Nam (VEPS)

Ngày Trái Đất 2017

 

 

 

 

 

 

 

 

 

On Earth Day, Don't Forget How Federal Immigration Policies Undermine Eco-Friendly Goals

FRI, APR 21th

DALLAS -- Many of us on the NumbersUSA staff are at the Texas State Fairground today, and, as on every Earth Day since the first one in 1970, there will be widespread calls this weekend for the government to adopt more restrictions and regulations to reduce the harm of the American people on America's eco-systems, wildlife

,
and natural habitats.

 

But the federal government continues to undermine its half-century of environmental efforts with immigration policies that are forcing a massive expansion of the sheer number of American people -- from 203 million on the first Earth Day to 325 million today.

 

Pew Research Center projects that the United States is on pace to add another 117 million people by 2060, and 88% of it would be the result of federal immigration policies.

 

Nowhere are the environmental consequences of this federal program seen more vividly than in the elimination of natural habitat and farmland in the regions around the nation's urban areas. All additional residents require extra land for housing, schooling, healthcare, governmental services, streets, parking, waste handling, and places of work, shopping, arts, recreation

,
and worship.

 

Since the 2000 Census, my research organization has tracked how America's expanding population is sprawling over the open spaces on which the country's human residents depend for food, fiber and the nourishment of their spirits, and to which the non-human inhabitants often tenuously cling for life itself.

 

In just the first decade of this century, government data show around 10 million acres of natural habitat and farmland cleared, scraped, filled, paved and built over to accommodate the additional Americans.

 

Some of the loss of open spaces was due to development and consumption practices, and to changes in family arrangements, that resulted in the average amount of urban land per resident growing larger. But data from the exhaustive federal Natural Resource Inventory and the U.S. Bureau of the Census suggested that around 70% of the open spaces loss around the nation's urban areas was related to population growth.

 

The negative environmental consequences of immigration-driven population growth are not due to immigrants themselves being more harmful than native-born Americans. Immigrants appear to require somewhat less land because of their lower average income, although they use all the same kinds of development as other Americans. The majority of immigrants do live in suburbs and at the edges of cities where most sprawl occurs. The adult children of immigrants are just as likely to shun living in core cities as the adult children of natives. The bottom line seems to be that immigrants and their children are Americans who eventually consume land like Americans.

 

The United States is a vast country and not threatened with running out of

the
land. But a lot of that vast land is either desert, mountains or already needed to produce food. In 1982, the contiguous 48 states had 1.9 acres of cropland for every American. By 2010, that had shrunk to 1.2 acres. If current immigration-driven population growth and per capita land use continue, government projections indicate that cropland would be reduced to just 0.7 acres per American by 2050.

 

Cropland and natural habitat are especially under threat near where most Americans live. Consider the exploding populations in the Piedmont region that run from Raleigh, North Carolina through northwest South Carolina and on through Atlanta, Georgia.

 

A U.S. Geological Survey computer model projected that if recent development trends continue, Raleigh and Atlanta will run into each other by 2060.

 

That would be some 400 miles of continuous urban and suburban development, eliminating the farmland, woodlands and other ecosystems that currently separate all the cities and towns along Interstate 85 today.

 

Our study of government data showed that 86% of the loss of the Piedmonts natural habitat and farmland from 2002-2010 was related to population growth.

 

None of this is a future that the people living in the Piedmont today want to see. A Pulse Opinion Research poll found that 61% said it is very important -- and 27% said it is somewhat important -- to save natural habitat between the towns and cities of the Piedmont, which has one of the most diverse eco-systems in the country. Only 7% said it is not very important or important at all.

 

As for saving farmland between the cities, 64% of Piedmont residents said it is unethical to build on that farmland. Only 19% said the demand for more housing is a legitimate reason to do so.

 

And 76% said it is important for the cities not to grow together in order to keep towns and small cities separate with their own identities. Only 17% said becoming part of a larger metropolitan area was just fine.

 

The polling results are similar in all regions of the country where population growth is quickly eliminating the natural habitat, farms and local identities on long stretches of interstate corridors.

 

At the Earth Day Texas exposition in Dallas this weekend, we will release results of our study of the disappearance of the state's open spaces, particularly on the "Texas Urban Triangle" of Dallas, Houston, San Antonio/Austin. Government data suggests that 64% of the open-space loss in Texas in recent years is related to population growth and that new immigrants and births to immigrants equal 57% of the state's population growth.

 

Back in 1970, the man

​is ​
known as the "Father of Earth Day," Sen. Gaylord Nelson, warned that government efforts would not be able to achieve environmental goals if the U.S. population continued to grow rapidly. A presidential commission in the 1990s concluded the same. Sen. Nelson joined the commission in calling for
​a ​
reduction in federal immigration flows.

 

The severe environmental and quality-of-life consequences of population growth driven by an immigration flow of around one million a year should be reason enough for Congress to consider legislation to reduce the annual flow toward at least the 370,000 level in the year of the first Earth Day.

 

 

 

 

 

________________________________________

Mai Thanh Truyết

http://maithanhtruyet.blogspot.com/

 "The energy of the mind is the essence of life."

                                                                - Aristotle -

 

//////////////////////////////////////////////////